Không phải ai cũng thích được ôm

.

Giáo sư Suzanne Degges-White tại trường Đại học Bắc Illinois cho hay: người thường có khuynh hướng thích gần gũi về mặt thể xác giống như hành động ôm, vỗ lưng hay nắm tay, khoác vai bạn bè… thường chịu ảnh hưởng nhiều từ thời thơ ấu. Ngược lại, những cha mẹ không thích ôm, cảm thấy không thoải mái khi người khác chạm vào mình sẽ trở thành khuôn mẫu cho con cái sau này. Bên cạnh đó,  một cuộc nghiên cứu năm 2012 được công bố trên tạp chí Tâm lý học toàn diện phát hiện thấy, những đứa trẻ có cha mẹ thường xuyên ôm nhau sẽ thích được ôm khi trưởng thành. Nghiên cứu kết luận: “Ôm là yếu tố quan trọng trong việc nuôi dạy tình cảm của trẻ”.

Giáo sư tâm lý học Darcia Narvaez tại Đại học Notre Dame giải thích rõ hơn về trường hợp một số người không thích ôm: Một số trường hợp là do dây thần kinh phế vị kém phát triển, một bó dây thần kinh chạy từ tủy sống đến vùng bụng làm giảm cảm giác muốn thân mật với người khác, khiến hệ thống oxytocin kém phát triển – hormone giúp con người hình thành liên kết cảm xúc người với người. Bằng chứng cho thấy, trong cuộc nghiên cứu năm 2014, những đứa trẻ mồ côi Rumani đã không được vun đắp tình cảm, bị người lớn bỏ bê có hàm lượng oxytocin  - hormone ôm ấp - suy giảm nghiêm trọng khiến chúng luôn cảm thấy khó chịu khi có ai muốn âu yếm, gần gũi.

Giáo sư Narvaez khẳng định: nếu không có hoặc ít hormone này sẽ khiến con người khó khăn hơn trong việc hòa đồng, thờ ơ với mọi cảm xúc xã hội. Vì vậy, ôm hay những đụng chạm thể xác là cực kỳ quan trọng đối với con người để kết nối cảm xúc, yêu thương nhiều hơn.

Ngoài ra, tính cách, lòng tự trọng cũng đóng vai trò quan trọng đối với cảm xúc khi ôm. Degges-White cho biết: “Những người cởi mở thường có mức độ tự tin hơn khi tiếp xúc với người khác, muốn thể hiện tình cảm yêu thương nhiều hơn. Trong khi những đối tượng thường cảm thấy lo lắng, bất an sẽ do dự khi được đối phương ôm hay khoác vai, cảm thấy khó chịu và không thoải mái”.

Ngoài ra, yếu tố văn hóa cũng là một phần quyết định cảm xúc khi ôm. Theo một nghiên cứu năm 2010 của Trung tâm Khoa học Greater Good tại UC Berkeley: Những người ở Mỹ và Anh thường ít ôm hơn so với ở Pháp và  hoặc Puerto Rico.

Vì vậy, khi thấy đối phương nhăn nhó lúc ôm hoặc có những cử chỉ khéo léo từ chối ôm, hãy từ bỏ hành động này. Thậm chí, Samantha Hess, người sáng lập ra dịch vụ ôm ở Portland, Oregon cho biết, một số khách hàng đã tỏ ra khó chịu, cảm thấy không thoải mái ngay cả khi bắt tay. Họ phải mất hàng tuần hoặc hàng tháng để giúp khách hàng cảm thấy thoải mái với những va chạm về thể xác, tận hưởng cảm giác thân thiết với người khác.

Theo The Time


Hương Nguyên

Nguồn: songmoi.vn